Chàng trai người Mỹ yêu thích tất cả mọi thứ thuộc về người Việt Nam

Jay Alexander, 36 tuổi, người Mỹ nhưng nói tiếng Việt hết sức lưu loát. Ngoài ra, anh còn say mê tất cả mọi thứ của người Việt Nam, từ ẩm thực tới âm nhạc, văn hóa và con người.

Sinh ra và lớn lên ở vùng ngoại ô thành phố Fresno, miền trung California, Hoa Kỳ cho tới khi 21 tuổi, Jay Alexander không hề biết tới người Việt cũng như hai tiếng Việt Nam. Một lần, trong năm 2004, anh tới nhà chị gái của mình ở Oregon và thấy cạnh nhà chị có một tiệm cắt tóc để bảng giá rất rẻ.

“Tò mò, tôi bước vào muốn cắt thử tóc xem sao, mặc dù trong lòng nghĩ rằng, giá rẻ thế này có lẽ họ cắt tóc không đẹp”, Alexander chia sẻ với báo Người Việt.

“Nhưng không ngờ họ cắt tóc quá đẹp, ngoài sức tưởng tượng của tôi. Có điều, người thợ cắt tóc không biết nói tiếng Anh, nên tôi không nói chuyện được gì nhiều với họ. Lần đầu tiên, tôi nghe được một thứ ngôn ngữ rất thú vị, đáng yêu một cách khó tả. Tôi hỏi họ: ‘Quý vị đang nói ngôn ngữ gì vậy?’ Người thợ cắt tóc trả lời rằng đó là ngôn ngữ Việt Nam. Họ là người Việt Nam di cư sang đây”, Alexander nói.

Kể từ đó, Alexander đi tìm mua sách dạy học tiếng Việt. Thời điểm đó, chưa có nhiều người học tiếng Việt nên đi mua sách ở Oregon rất hiếm, “Tôi tìm mãi mới mua được một cuốn sách rất cũ, xuất bản từ năm 1967. Kèm theo là một cuốn băng ghi âm và một chiếc máy cassette. Cuốn băng cassette đó, người ta ghi âm giọng đọc tiếng Việt mà tôi còn nghe có cả tiếng chim hót ở trong đó”.

Alexander học tiếng Việt rất say mê. Càng học anh càng cảm thấy thú vị. Hằng tuần, anh dành thời gian quay lại tiệm tóc để nói chuyện tiếng Việt với những người thợ ở đó và học thêm từ mới, với một niềm thích thú lạ lùng mà chính anh cũng “không hiểu tại sao”.

Mỹ
Jay Alexander, 36 tuổi, một chàng trai Mỹ mà lại say mê văn hóa Việt Nam như thể kiếp trước anh là người Việt Nam. (Hình: Tâm An/người Việt)

Sau 3 tháng biết tới người Việt và tiếng Việt, Alexander quyết định tới Việt Nam, “ngày đó internet còn rất chậm và hạn chế, tôi chỉ biết đặt vé bay rồi lên đường đi Việt Nam. Tôi hoàn toàn không có một kế hoạch nào định trước. Đến nỗi mà, khi đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất ở Sài Gòn, tôi hơi sợ vì không biết mình sẽ đi đâu, về đâu”.

Chia sẻ với báo Người Việt, Alexander nói, tới Việt Nam, anh đã đi từ nam ra bắc bằng xe đò và xe ôm. Từ Sài Gòn anh hỏi thăm ra Mũi Né, rồi tới Nha Trang, Đà Nẵng, Huế, cuối cùng là Hà Nội, “tôi lang thang trong 2 tháng liền. Lạ một điều, cái gì ở Việt Nam tôi cũng mê, món ăn nào tôi cũng thích, thậm chí những món càng có mùi hôi của các loại mắm, tôi thấy món đó càng ngon”.

“Tôi mê đến nỗi tôi đã không muốn quay trở lại Mỹ, tôi muốn ở lại Việt Nam luôn. Tôi cố đi kiếm việc làm để có tiền ở lại Việt Nam lâu hơn. Chẳng hạn như tôi xin dạy tiếng Anh tại một số trung tâm ngoại ngữ. Nhưng rất tiếc là người ta không nhận, họ nói tôi cần có bằng đại học mới dạy học được…. Lúc đó tôi khùng đến nỗi, nếu có ai ưng gả con gái họ cho tôi, miễn tôi được ở lại Việt Nam, chắc tôi cũng đồng ý, bất kể cô đó xấu hay đẹp, có hợp hay không? Cuối cùng, vì không kiếm được việc, đã tới lúc hết tiền, tôi buộc phải quay trở lại Mỹ”, Alexander kể.

“Chuyến đi Việt Nam khi đó, đã thay đổi nhận thức của tôi rất nhiều. Chẳng hạn như khi ở Mỹ, mỗi buổi sáng chỉ cần không có một ly cà phê tráng miệng là đã cảm thấy bực bội. Trong khi ở Việt Nam, nhiều người ở nông thôn, mấy ngày trời họ không có gì để ăn. Tự nhiên tôi thấy chuyện không có cà phê chỉ là chuyện nhỏ, tại sao phải bực bội một chuyện nhỏ như vậy? Nó không đáng gì so với sự chịu đựng, thiếu thốn của người dân nghèo ở Việt Nam”, Alexander chia sẻ.

Sau đó, tài khoản ngân hàng của Alexander gặp trục trặc không rút tiền được và anh phải xin ba anh tiền. Anh còn bị lỡ chuyến bay quay trở về Mỹ và phải ở lại một đêm ngoài trời ở sân bay vì không còn đồng nào trong túi.

“Có một chú bảo vệ làm việc ở phi trường, khi thấy hoàn cảnh đó, ông đã cho tôi 15.000 đồng tiền Việt để đi ăn một tô phở trước khi tôi lên máy bay trở về Mỹ. Điều đó làm tôi xúc động và nhớ mãi. Tôi tiếc là không có cách nào liên lạc lại với chú bảo vệ đó để gửi lời cảm ơn ông. Ông đã giúp đỡ một người nước ngoài như tôi khỏi cơn đói, với số tiền có khi bằng cả ngày lương của mình”, Alexander nói.

Mỹ
Jay (tên Việt Nam là Thiện Tâm), bên cạnh kỷ vật “đồ cổ” lần đầu tiên anh học tiếng Việt: cuốn sách và băng cassette dạy tiếng Việt xuất bản từ năm 1967. (Hình: Tâm An/Người Việt)

Trở về Mỹ, Alexander nói rằng anh không muốn từ bỏ giấc mơ được quay trở lại Việt Nam. Anh quyết định đi kiếm nơi nào đông người Việt để được học tiếng Việt và tìm hiểu văn hóa Việt. Và anh đã quyết định di chuyển xuống San Jose, nơi có số người Việt sinh sống đông thứ hai ở Hoa Kỳ.

“Vì không quen ai là người Việt nên tôi đã tìm đến các chùa Việt Nam để làm thiện nguyện, giúp các cô bác nấu đồ ăn, phụ làm mọi thứ. Tôi cũng tới nhà thờ chơi guitar cho ca đoàn. Làm như vậy, tôi được nói tiếng Việt cả ngày, thậm chí cả tuần luôn. Tôi vui lắm…Sau này, một nhà sư đã đặt cho tôi một cái tên Việt, là Thiện Tâm. Và thật lạ, 2 năm trước, tôi tình cờ gặp được người con gái rất hợp với mình, cô ấy tên là Thu Tâm”, anh cười.

Alexander cho biết anh từng gia nhập Hải quân Hoa Kỳ trong 6 năm, nhưng rồi anh quyết định từ bỏ. Với ước muốn trở thành một cử nhân và sau này là một giảng viên môn tiếng Việt, Alexander đang theo học đại học về chuyên ngành ngôn ngữ Việt. Để có tiền ăn học, anh làm nghề cắt tóc tại tiệm của mình ở thành phố Garden Grove.

Anh tâm sự: “Đến bây giờ, tôi vẫn mong được đi Việt Nam để học chuyên sâu về tiếng Việt, nhất là học chữ hán Việt, chữ nôm. Tôi thích tất cả các món ăn Việt, thích cải lương, thích tất cả những gì thuộc về truyền thống Việt”.

Anh nói rằng: “Có lẽ kiếp trước tôi là người Việt, bởi vì tôi cũng không giải thích được tại sao tôi lại thích tất cả mọi thứ thuộc về người Việt như thế!”.

Băng Thanh

Tags:
Nhà sáng lập Facebook đẩy trách nhiệm chống tin giả mạo cho chính phủ Mỹ

Nhà sáng lập Facebook đẩy trách nhiệm chống tin giả mạo cho chính phủ Mỹ

Nhà đồng sáng Facebook Mark Zuckerberg chỉ trích chính phủ Mỹ không có biện pháp ngăn chặn thông tin giả mạo về chính trị trên trang mạng xã hội này kể từ cuộc bầu cử năm 2016.

Tin cùng chuyên mục
Tin mới nhất